Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Thơ vui: Trai già lấy vợ

Chàng tuy đã đầu bốn/ Nhưng cưới vợ lần đầu/ Nên tỏ ra từ tốn/

Mãi mới khoe cô dâu.

    Ngày chàng già cưới vợ
    Bạn cả nước kéo về
    Nhạc vui to hết cỡ
    Bàn ngập tràn rượu bia

    Thật là nhanh quá thể
    Tháng trước đã gì đâu
    Giờ cô dâu, chú rể
    Đã đội rế lên đầu

    Chàng tuy đã đầu bốn
    Nhưng cưới vợ lần đầu
    Nên tỏ ra từ tốn
    Mãi mới khoe cô dâu

    Cũng để dành thật kỹ
    Đêm tân hôn mới “khui”
    Cô dâu cũng giữ ý
    “Dành” đêm đó… cho vui

    Do còn thiếu thực tế
    Nên khách vừa về xong
    Cô dâu và chú rể
    Đuổi nhau chạy quanh phòng

    Mãi rồi cũng tóm được
    Nhưng chả biết làm gì
    Cô dâu ngượng đỏ má
    Chú rể cười khì khì
    Một người vờ uống nước
    Người kia, ngắm… ti-vi

    Bắt đầu sao lóng ngóng
    Mặt chàng cứ đơ đơ
    Hết gãi đầu gãi tóc
    Người nghiêm như chào cờ
    Cả hai cứ ngồi mốc
    May đến hai tư giờ
    Ti-vi có cảnh nóng
    Chàng thử bắt chước… sờ

    Hình như chỉ chờ thế
    Cô dâu cũng thò sang
    “Sao của anh cứng thế?
    Lại nóng như là rang
    Thế này còn… 'làm khách'
    Cố ra vẻ… đàng hoàng!"

    Rồi bỗng nhanh như chớp
    Cả hai vồ lấy nhau
    “Chỗ thừa bù chỗ thiếu”
    Giường rung như toa tàu
    Tiếng thở thì gấp gáp
    Rất mạnh và rất mau

    Nhưng sức già có hạn
    Nên chừng 6 phút sau
    Chàng lăn ra thở dốc
    Nhũn nhèo như… con sâu
    Cô dâu vẻ tiếc nuối:
    “Em… đã được gì đâu”
    Thì ra nhầm… vị trí
    Đúng là cưới lần đầu!

    Không có nhận xét nào:

    Đăng nhận xét